Viết một bài văn ngắn trình bày suy nghĩ của anh (chị) về vấn đề đồng cảm và chia sẻ trong xã hội ta hiện nay

Viết một bài văn ngắn trình bày suy nghĩ của anh (chị) về vấn đề đồng cảm và chia sẻ trong xã hội ta hiện nay
Đánh giá bài viết

Viết một bài văn ngắn trình bày suy nghĩ của anh (chị) về vấn đề đồng cảm và chia sẻ trong xã hội ta hiện nay

Hướng dẫn

Trong xã hội hiện nay, cuộc cách mạng Khoa học – Công nghệ đang phát triển đến chóng mặt, nó len sâu vào mọi lĩnh vực văn hóa, xã hội, kinh tế. Khi đó, con người hàng ngày phải vật lộn với cuộc sống từng giờ vì miếng cơm manh áo và dường như không còn quan tâm đến nhau. Điều đó đã làm mai một đi nhiều giá trị truyền thống đạo đức mang tính nhân văn mà hàng ngàn năm nay cha ông ta luôn gìn giữ. Để phát huy và khơi dậy lại những giá trị truyền thống mang tính nhân văn như đối xử giữa con người với con người về tình tương thân tương ái, đồng cảm, sẻ chia ngọt bùi, giúp đỡ nhau trong hoạn nạn, khó khăn để tạo nên một nếp sống đẹp trong xã hội hiện nay chính là góp phần vào lĩnh vực văn hóa truyền thống đó.

Đồng cảm và sẻ chia đang là một nếp sống đẹp trong xã hội ta hiện nay. Đồng cảm là cảm nhận và thấu hiểu sâu sắc tâm trạng, cảm xúc của một ai đó. Thật ra, ranh giới của đồng cảm rất mong manh. Bởi lẽ, không cần phải thấu hiểu một ai đó một cách tuyệt đối, cũng không phải là một điều gì đó xa vời, thậm chí rất gần gũi, dễ bắt gặp trong đời sống hàng ngày. Đồng cảm thể hiện qua cử chỉ, thái độ và nó ẩn sâu trong mỗi con người. Đôi khi, chúng ta từng trải qua cảm giác xót xa trước những cảnh đời bất hạnh như những em bé sinh ra đã mắc bệnh hiểm nghèo, những đứa trẻ lang thang, rồi những cụ già bị con cháu ngược đãi,… thì tức là chúng ta đã thể hiện sự đồng cảm với những con người có số phận không may mắn đó. Thực sự, dù ai đó có lòng dạ sắt đá đến thế nào đi nữa thì khi bắt gặp những cảnh đó trong lòng không khỏi mảy may nghẹn ngào và thương xót. Đồng cảm xuất phát từ lẽ tự nhiên, là tiếng nói của trái tim vì thế đồng cảm không thể bắt buộc và càng không thể gượng ép.

Con người biết đồng cảm rồi nhưng quan trọng hơn nữa là cần phải biết sẻ chia. Đồng cảm để rồi chia sẻ, chứ không phải chỉ có đồng cảm thôi. Người tốt bụng là người có cả hai đức tính ấy. Chia sẻ là sự cho đi, quan tâm hay giúp đỡ người khác về mặt vật chất và tinh thần trong khả năng của mình, giúp họ vượt qua những khó khăn, hoạn nạn. Đồng thời, người chia sẻ cần quên đi những gì mình vừa cho, nghĩa là không mong người khác trả ơn, còn người kia thì đừng bao giờ quên những gì mà mình nhận được. Cách cho và nhận như vậy sẽ tạo nên mối quan hệ nhân sinh thêm gần gũi và tốt đẹp hơn. Chia sẻ tâm hồn, kiến thức, của cải có vẻ đơn giản với con người nhưng thật ra không phải ai cũng biết chia sẻ. Người biết chia sẻ là người không để những ích kỉ giới hạn bản thân và cũng không phải là người chỉ lo vun vén cho mình. Câu tục ngữ lá lành đùm lá rách đã không còn xa lạ gì với chúng ta nhưng ngạc nhiên hơn khi chúng ta nghe nói Lá rách ít đùm lá rách nhiều. Nghe thì có vẻ lạ nhưng đó lại là sự thật. Như trong đợt lũ miền Trung vừa qua, chính tôi đã thấy hai gia đình bị lũ cuốn trôi hết thực phẩm chia sẻ cho nhau những gói mì tôm quý giá. Trong lúc đó, tôi thấy tình người mới ấm cúng làm sao.

Cuộc sống vẫn liên tục diễn ra đều đặn, những cảnh đời bất hạnh thì vẫn tồn tại và hiển hiện song song bên cạnh là sự hạnh phúc, đầy đủ của những người may mắn hơn vô hình chung đã tạo nên rào cản phân biệt giữa con người với con người, với người nghèo với người giàu, người lành lặn và người khuyết tật, người có trí thức và người mù chữ,… ‘mãi mãi sẽ không thể xóa bỏ, thậm chí dần dần đánh mất truyền thống tốt đẹp của dân tộc đó là tình thương thân tương ái nếu như ai cũng nhìn cuộc sống từ một phía. Chúng ta không phủ nhận rằng hiện nay vẫn có nhiều những nhà hảo tâm, tốt bụng âm thầm, lặng lẽ lập những tổ chức hay gây quỹ từ thiện nhằm giúp đỡ những người bất hạnh trên đất nước và trên thế giới hay không? Câu trả lời dành cho tất cả mọi người là chưa đủ, vì việc làm gấp rút và thiết thực hơn là mỗi người cần biết đồng cảm và chia sẻ lẫn nhau tạo thành một nếp sống đẹp. Không thể có một đất nước giàu mạnh, ấm no lại còn tồn tại những khu phố ổ chuột, những căn nhà tạm bợ, những tấm thân co ro trên đường phố với quần áo rách nát,…Liệu đó có phải là một đất nước toàn diện về mọi mặt và phát triển bền vững?

Chính vì vậy, mỗi người chúng ta phải biết đồng cảm và chia sẻ, từng ngày từng giờ đối với mọi người, đặc biệt lạ những người gặp khó khăn, hoạn nạn. Dần dần ta càng cảm thông, chia sẻ, giúp đỡ càng nhiều thì đã tạo cho mình một nếp sống cao dẹp, đáng quý và đáng trân trọng. Mỗi lần đồng cảm và chia sẻ là mỗi lần ta nhận được một niềm vui, không những thế ta còn góp phần duy trì cuộc sống hòa bình và tươi đẹp.

Thu Trang