Viết 1 đoạn văn miêu tả con vẹt

Viết 1 đoạn văn miêu tả con vẹt
Đánh giá bài viết

Viết 1 đoạn văn miêu tả con vẹt

Hướng dẫn

Bạn đã bao giờ hỏi: ngoài con người ra, có loài động vật nào có thể nói chưa? Câu trả lời này chính là con vẹt. Tuy nó không nói rõ chỉ biết lặp lại theo con người nhưng cũng đã để lại cho người ta nhiều sự thích thú. Vào mùa hè trước, gia đình em đi chơi ở nhà ông ngoại và thật bất ngờ em đã tận mắt nhìn thấy chú vẹt. Hình ảnh đó vẫn luôn đọng mãi trong em.

Đó là một chú vẹt nhỏ nhắn, rất là đáng yêu.cái đầu nhỏ xíu màu cam cứ nguậy ngọ bên này sang bên khác với đôi mắt xinh xinh đen lóng lánh tròn xoe, cái mỏ đen nhánh quắp xuống. Trông nó rất dễ thương. Bộ lông chia làm hai màu phần lưng màu vàng, phần đuôi và phần cánh màu xanh nhạt. Cái chân tí xíu bám chặt vào cành cây ở trong chuồng. Thực sự khi nhìn thấy chắc ai cũng muốn nũng nịu nó.

Loading...

Ấn tượng đầu tiên của em khi nhìn thấy nó là lúc đôi cánh dang rộng ra, cúi cái đầu xuống, gật gù, miệng xin chào… Cảm giác lúc đó thực sự rất tuyệt. Thế là khi em nói gì nó cứ luôn miệng nói theo và rất gần gũi với mọi người. ”Chào buổi sáng”- em cất tiếng nói với chú chim dễ thương. Nó lại nhảy nhót từ cành này sang cành khác nhái lại: ”chào buổi sáng”. Em cười ha hả vì thích thú.Mấy đứa con nít xung quanh vây lại níu áo em mà van: ”cho em chơi với…”. Nghe thấy thế nói lại nhanh nhảu đáp lại ”cho em chơi với… cho em chơi với”. Em cười. Thế là em tránh ra để lại chú vẹt cho lũ trẻ. Nó vẫn thế, miệng cứ không ngừng nói theo và dường như chú rất vui vẻ.

Bé An bóc một quả chuối, bỏ vào lồng cho chú vẹt. Vì đã quen thân với người nên nó nhảy đến ăn ngay. Ông em đã nuôi chú vẹt này 4 năm rồi. Nó cũng đã nhiều tuổi và biết được rất rõ lời ăn tiếng nói của mọi người trong gia đình.

Kì nghỉ kết thúc, em cùng gia đình phải trở về. Dáng người nhí nhảnh nhỏ nhắn cứ nhảy qua nhảy lại của chú vẹt cứ đọng lại trong tâm trí em. Mùa hè đã trôi qua, thật mong sao mùa hè tiếp tới thật mau để em về quê ngoại chơi với chú vẹt lần nữa.

Minh Nguyệt

Loading...