[Văn hay chữ tốt] Phân tích nhân vật viên quản ngục trong truyện ngắn Chữ người tử tù


[] nhân vật viên quản ngục trong truyện ngắn

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài:

tác giả, tác phẩm

– Nêu vấn đề cần nghị luận

– Nêu cảm nhận ban đầu

2. Thân bài:

* Khái quát:

– Viên quản ngục không phải là nhân vật chính trong truyện, cũng không phải là nhân vật được khắc họa cụ thể, chi tiết nhưng lại là nhân vật xuất hiện từ đầu đến cuối truyện, góp phần làm nổi bật thêm hình tượng nhân vật .

* Diện mạo:

– Hình ảnh viên quản ngục đầy hiền lành:

+ Đầu đã điểm hoa râm, râu đã ngả màu.

+ Bộ mặt tư lự, nhăn nheo, có một đời sống nội tâm sâu sắc,…

* Phẩm chất:

– Ông ý thức, am hiểu vẻ đẹp của nghệ thuật

– Biết đến Huấn Cao có tài viết chữ.

– Khi nhận được phiến trát của Sơn Hưng Tuyên đốc bộ đường:

+ Tỏ vẻ “nghĩ ngợi” khi thấy tên của Huấn Cao.

+ “chỉ còn là mặt nước ao xuân, bằng lặng, kín đáo và êm nhẹ”.

=> Điều này lại càng chứng tỏ tâm hồn yêu thích cái đẹp, trọng người tài ở viên quản ngục, khác hoàn toàn so với những tên đao phủ hung hãn khác.

* Cách cư xử của viên quản ngục với ông Huấn Cao:

– Trong ngày nhận tù nhân:

+ “hôm nay viên quan coi ngục nhìn sáu tên tù mới vào bằng cặp mắt hiền lành”.

+ Mặc kệ những lời nhắc nhở từ phía bọn tay sai, không dùng vũ lực để hành hạ, tra tấn ép cung

=> Thái độ kính trọng Huấn Cao, viên quản ngục nhận ra có thiên lương trong sáng, văn võ song toàn đang đứng trước mặt mình.

– Trong quãng ở tù, ngày nào Huấn Cao cũng nhận được sự biệt đãi đặc biệt từ viên quản ngục.

– Một hôm, quản ngục đã quyết định xuống tận nơi gặp mặt Huấn Cao

+ Thế nhưng trước sự ân cần, tấm lòng chân ái của viên quản ngục Huấn Cao lại đáp trả đầy lạnh nhạt Huân Cao lại một mực phũ phàng , coi thường: “ Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà ngươi đừng bao giờ đặt chân vào đây”.

+ Viên quản ngục không  nóng giận, bực bội mà hành hung, tra tấn.

+ Trái lại chỉ nói một câu “xin lĩnh ý”.

+ Những ngày sau đó, Huấn Cao vẫn được biệt đãi rượu thịt đầy đủ.

– Khi giấy báo tử gửi đến nhà lao nơi giam giữ Huấn Cao, viên quản ngục đã gọi thầy thơ lại đến để giãi bày nỗi lòng mình.

Xem thêm:  Thao tác lập luận so sánh

– Huấn Cao đến đây đã thấu hiểu tấm lòng của quản ngục  và quyết định cho chữ quản ngục.

– Cảnh cho chữ diễn ra hết sức đặc biệt

+ Tử tù tỏa sáng dưới ngọn đuốc, viết những nét chữ thanh thoát thì quản ngục lại khúm núm nhặt từng đồng kẽm.

+ Sau khi được Huấn Cao cho chữ, viên quản ngục thấy rất vui và nhận ra nhiều điều, nhận ra cái nghề mình đang làm là điều sai trái.

+ Ông trân trọng những điều Huấn Cao căn dặn và hứa sẽ trở về quê để giữ cho thiên lương trong sáng.

+ Giọt nước mắt của quản ngục lại càng cho thấy rõ nét hơn tấm lòng trân trọng cái đẹp,  thiên lương trong sáng,….

3. Kết bài:

– Khẳng định lại vấn đề nghị luận

– Nêu cảm nhận

[Văn hay chữ tốt] Phân tích nhân vật viên quản ngục trong truyện ngắn Chữ người tử tù

Phân tích nhân vật viên quản ngục

Bài làm tham khảo

Loading...

là một nhà văn có phong cách văn chương vô cùng độc đáo. Ở ông là một ngòi bút tài hoa uyên bác, suốt đời đi tìm kiếm cái đẹp, luôn nhìn nhận con người trên phương diện thẩm mĩ, tài hoa, nghệ thuật. Và “Chữ người tử tù’ là một tác phẩm như thế. Nhân vật được đề cập đến đều mang theo vẻ đẹp thẩm  mĩ trên phương diện nghệ thuật. Nếu Huấn Cao nổi bật với thiên lương trong sang cùng nghệ thuật viết chữ điêu luyện thì viên quản ngục lại hiện lên là một người biết thưởng thức, am hiểu và trân quý nghệ thuật ấy. Bởi lẽ đó, dù không phải nhân vật chính nhưng viên quản ngục vẫn để lại trong tâm trí bạn đọc những dấu ấn nhất định.

Viên quản ngục không phải là nhân vật chính trong truyện, cũng không phải là nhân vật được khắc họa cụ thể, chi tiết nhưng lại là nhân vật xuất hiện từ đầu đến cuối truyện, góp phần làm nổi bật thêm hình tượng nhân vật Huấn Cao. Hình ảnh viên quản ngục đầy hiền lành: Đầu đã điểm hoa râm, râu đã ngả màu. Bộ mặt tư lự, nhăn nheo, có một đời sống nội tâm sâu sắc,…Ông ý thức, am hiểu vẻ đẹp của nghệ thuật, chẳng thế mà ông cũng biết đến Huấn Cao có tài viết chữ. Ngay từ khi nhận được phiến trát của Sơn Hưng Tuyên đốc bộ đường ông đã tỏ vẻ “nghĩ ngợi” khi thấy tên của Huấn Cao. Việc này đã gây ra nhiều diễn biến trong tâm trạng của viên quản ngục “chỉ còn là mặt nước ao xuân, bằng lặng, kín đáo và êm nhẹ”. Điều này lại càng chứng tỏ tâm hồn yêu thích cái đẹp, trọng người tài ở viên quản ngục, khác hoàn toàn so với những tên đao phủ hung hãn khác.

Xem thêm:  Dưới đây... một khổ thơ trong bài Đoàn thuyền đánh cá của Huy Cận: "Chỉ... hương". Em hãy viết tiếp khoảng 8 đến 10 câu để hoàn chỉnh đoạn văn theo phép lập luận diễn dịch, trong đó có một câu ghép và một câu có thành phần tình thái

Cách cư xử của viên quản ngục với ông Huấn Cao cũng rất ân cần và kính nể. Ngay trong ngày nhận tù nhân, thái độ của viên quản ngục đã khác với mọi khi “hôm nay viên quan coi ngục nhìn sáu tên tù mới vào bằng cặp mắt hiền lành”. Rồi ông lại mặc kệ những lời nhắc nhở từ phía bọn tay sai, không dùng vũ lực để hành hạ, tra tấn ép cung, lơ đi những gì bọn chúng nói. ấy thể hiện thật rõ thái độ kính trọng Huấn Cao, viên quản ngục nhận ra con người có thiên lương trong sáng, văn võ song toàn đang đứng trước mặt mình. Bởi lẽ đó mà cách hành xử của viên quản ngục cũng thật dễ hiểu.

Trong quãng thời gian ở tù, ngày nào Huấn Cao cũng nhận được sự biệt đãi đặc biệt từ viên quản ngục. Đó là bữa cơm có đủ rượu thịt, còn Huấn Cao thì cứ thế mà thản nhiên tận hưởng như thú vui lúc sinh bình chưa bị giam cầm. Một hôm, quản ngục đã quyết định xuống tận nơi gặp mặt Huấn Cao đã cho thấy rõ được tấm lòng chân tình của ông. Thế nhưng trước sự ân cần, tấm lòng chân ái của viên quản ngục Huấn Cao lại đáp trả đầy lạnh nhạt Huân Cao lại một mực phũ phàng , coi thường: “ Ngươi hỏi ta muốn gì? Ta chỉ muốn có một điều. Là nhà ngươi đừng bao giờ đặt chân vào đây”. Rõ ràng nắm quyền uy trong tay nhưng trong lúc này, viên quản ngục không hề nóng giận, bực bội mà hành hung, tra tấn. Trái lại chỉ nói một câu “xin lĩnh ý”. Những ngày sau đó, Huấn Cao vẫn được biệt đãi rượu thịt đầy đủ. Quản ngục làm như vậy đơn giản cũng chỉ là vì ông quý trọng người tài, và niềm mong mỏi một ngày Huấn Cao nguôi giận sẽ chịu cho chữ mình.

Dù đã chọn nhầm nghề nhưng tâm hồn viên quản ngục vẫn luôn hướng về với cái đẹp. Quản ngục ước rằng một ngày nào đó hắn sẽ “được treo ở nhà riêng mình một đôi câu đối do tay ông Huấn Cao viết”. Hắn ao ước, say mê lắm vì biết rằng chữ Huấn Cao đẹp lắm, vuông lắm” và như thế thì nếu “có được chữ ông Huấn Cao mà treo, là có một háu vật trên đời”. Do vậy mà khi chưa xin được chữ của Huấn Cao, quản ngục thấy đau đớn, buồn tủi vô cùng, nếu Huấn Cao bị xử tử mà hắn chưa kịp xin được chữ thì sẽ phải ân hận suốt đời.

Xem thêm:  Phân tích bài thơ Đây mùa thu tới của Xuân Diệu

Khi giấy báo tử gửi đến nhà lao nơi giam giữ Huấn Cao, viên quản ngục đã gọi thầy thơ lại đến để giãi bày nỗi lòng mình. Cảm động trước câu chuyện của quản ngục,thầy thơ lại đã đem sự tình kể cho Huấn Cao nghe. Huấn Cao đến đây đã thấu hiểu tấm lòng của quản ngục “Ta cảm cái tấm lòng biệt nhỡn liên tài của các người. Nào ta có biết đâu một người như thầy quản đây mà lại có những sở thích cao quý như vậy. Thiếu chút nữa, ta đã phụ mất một tấm lòng trong thiên hạ”. Cuối cùng Huấn Cao cũng chịu cho chữ quản ngục. Cảnh cho chữ diễn ra hết sức đặc biệt: trong khi tử tù tỏa sáng dưới ngọn đuốc, viết những nét chữ thanh thoát thì quản ngục lại khúm núm nhặt từng đồng kẽm. Sau khi được Huấn Cao cho chữ, viên quản ngục thấy rất vui và nhận ra nhiều điều, nhận ra cái nghề mình đang làm là điều sai trái. Ông trân trọng những điều Huấn Cao căn dặn và hứa sẽ trở về quê để giữ cho thiên lương trong sáng. Giọt nước mắt của quản ngục lại càng cho thấy rõ nét hơn tấm lòng trân trọng cái đẹp,  thiên lương trong sáng,….

Lê Thị Thư

Đánh giá bài viết
Loading...