[Văn hay chữ tốt] Phân tích nhân vật Liên trong truyện ngắn Hai đứa trẻ


[Văn hay chữ tốt] Phân tích nhân vật Liên trong truyện ngắn Hai đứa trẻ

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài:

tác giả, tác phẩm

– Nêu vấn đề cần nghị luận: nhân vật Liên trong truyện ngắn “Hai đứa trẻ”.

– Cảm nhận ban đầu

2. Thân bài:

* Khái quát:

– Liên là một cô bé trưởng thành, chững chạc, tháo vát trong công việc gia đình.

– Liên cảm thấy rằng mình vẫn còn may mắn hơn chúng rất nhiều mặc dù ngay trong tuổi thơ của mình

* Liên là một đứa trẻ có tâm hồn nhân hậu và tấm lòng yêu thương rộng mở:

– Em lắng nghe thấy tiếng trống thu không, tiếng ếch nhái kêu rộn ràng ngoài đồng, tiếng muỗi vo ve,….

– Cái nhìn của Liên mở rộng ôm trọn cả chân trời rực lửa phía tây phố huyện “ánh lên như hòn than sắp tàn”.

– Em yêu cảnh trí nơi đây hay cũng chính là lòng yêu mảnh đất quê hương tuy còn nhiều khó khăn, lụi tàn.

– Liên yêu mảnh đất này, nhớ đến cả mùi cát bụi nơi đây “một mùi âm ẩm của cát bụi bốc lên khiến chị em Liên tưởng là mùi riêng của vùng đất này”.

=> Dưới đôi mắt của Liên, cảnh vật là thế, em luôn cảm nhận được hết vẻ đẹp của mảnh đất quê mình trong niềm yêu thương và sự gắn bó đến da diết. Và cũng có thể thấy rằng đó là một tâm hồn luôn rộng mở để đón chào thiên nhiên.

* của mình với những người dân nơi phố huyện, với cuộc sống nghèo khổ nơi đây.

– Em mới lòng xót thương cho những đứa trẻ phải đi lụm nhặt trong đống rác dù em biết rằng mình cũng nghèo, cũng không có tiền để cho chúng.

– Tình cảm của em còn hướng đến cụ Thi trong cút rượu đầy.

– Mẹ con chị Tí: ban ngày mò cua bắt tép, tối nào cũng phải dọn hàng đến tận khuya mà cuộc sống vẫn bấp bênh, bộn bề khó khăn.

– Gia đình bác sẩm trong cuộc sống mưu sinh nhiều thiếu thốn đến mức “cả nhà ngủ gục trên manh chiếu rách, chiếc thau sắt trống không”….

*  Liên là một cô bé biết khao khát vào một cuộc sống tươi đẹp hơn cho tất cả mọi người nơi đây.

– Đó là một đứa trẻ luôn hướng về nơi nào có ánh sáng.

– Niềm khao khát hướng sáng, hướng đến cuộc sống tươi đẹp hơn thể hiện càng đậm nét trong nhận thức của Liên về chuyến tàu đêm.

+ Liên cố thức để đợi chuyến tàu đêm đi qua phố huyện chứ không phải chờ đợi bán thêm bất kì món hàng nào.

+ Chuyến tàu đêm sẽ mở ra một cuộc sống mới nhộn nhịp, vui tươi hơn, là niềm an ủi cho một cuộc sống mà suốt ngày chỉ chìm trong bóng tối ảm đạm.

+ Liên đánh thức đứa em dậy từ khi tàu chưa đến và họ cùng nhau đón chờ khoảnh khắc con tàu đi qua trong niềm vui và hạnh phúc.

Xem thêm:  Tả ngôi trường trong giờ phút chia tay

3. Kết bài:

– Khẳng định lại vấn đề

– Nêu cá nhân

[Văn hay chữ tốt] Phân tích nhân vật Liên trong truyện ngắn Hai đứa trẻ

Phân tích nhân vật Liên

Bài làm tham khảo

Nhà văn Thế Uyên trong “Tìm kiếm ” đã từng viết “Mẹ tôi bảo chú mơ mộng, tế nhị, đa cảm, thì thủa nhỏ đã thế.Còn kể rằng “Thạch Lam yêu sự sống hơn bất kỳ ai. Anh quý từ cốc nước chè tươi nóng, trang trọng đưa lên miệng uống một cách gần như thành kính… như thể cảm ơn trời đất đã cho mình sống để thưởng thức ngon lành như vậy”. Và chính ng cũng đã từng nói rằng “Xét cho cùng, ở đời ai cũng khổ. Người khổ cách này, người cách khác. Bí quyết là biết tìm cái vui trong cái khổ. Vì chỉ sống thôi cũng đã quý lắm rồi. Người ta không bao giờ nên phí phạm cái sống, coi thường sự sống”. Và truyện ngắn “Hai đứa trẻ” đã thể hiện rõ tư tưởng nhân đạo của ông, đặc biệt là hình ảnh của nhân vật Liên: dù tuổi còn nhỏ nhưng thấu hiểu nỗi khổ của xóm huyện và luôn ấp ủ niềm khát khao của những con người nơi đây.

Loading...

Hiện lên từ đầu truyện, Liên là một em bé mới chỉ mười hai tuổi, dưới ngòi bút của Thạch Lam, đó là một cô bé trưởng thành, chững chạc, tháo vát trong công việc gia đình. Đó là một cô bé có thể được coi là già trước tuổi, là một người con hiếu thảo, một người chị mẫu mực. Trong không gian nhỏ hẹp cùng thời điểm chiều tàn càng khiến cho nỗi buồn bao trùm lên toàn phố huyện, phủ kín tâm hồn Liên. Cùng với hình ảnh của những đứa trẻ lang thang, Liên cảm thấy rằng mình vẫn còn may mắn hơn chúng rất nhiều mặc dù ngay trong tuổi thơ của mình, Liên đã sống trong cái cảnh tàn tạ, héo úa của cuộc sống tại phố huyện nghèo. càng đi vào bóng tối rồi lại cảnh tàu đêm chạy về phố huyện lại càng làm dậy trong lòng tâm hồn ngây thơ ấy về cuộc sống gia đình vui vẻ trước kia. Và với em, đó là kỉ niệm đã hằn in trong tâm trí, chắc chẳng thể nào phai nhòa và đoàn tàu đêm là ngọn đèn sáng thắp lên trong Liên về cuộc sống sum vầy, yên vui giữa bộn bề héo úa nơi đây.

Thạch Lam khai thác hình ảnh Liên sâu hơn trong hình ảnh của một đứa trẻ có tâm hồn nhân hậu và tấm lòng yêu thương rộng mở. Dường như tâm hồn non nớt, ngây thơ ấy đang lắng lòng mình lại để đón nhận tất cả những biến đổi nhỏ bé nhất của cảnh trí. Em lắng nghe thấy tiếng trống thu không, tiếng ếch nhái kêu rộn ràng ngoài đồng, tiếng muỗi vo ve,…. Đó là những âm thanh báo hiệu cho một ngày sắp tàn. Tâm hồn nhạy cảm ấy đón nhận tất cả những âm thanh nhỏ nhặt nhất tại nơi phố huyện chẳng mấy là náo nhiệt. Cái nhìn của Liên mở rộng ôm trọn cả chân trời rực lửa phía tây phố huyện “ánh lên như hòn than sắp tàn”. Ngày tàn đã làm dấy lên trong lòng em một nỗi buồn man mác đến lạ.

Xem thêm:  [Văn hay chữ tốt] Bình luận câu tục ngữ Tốt gỗ hơn tốt nước sơn

Em yêu cảnh trí nơi đây hay cũng chính là lòng yêu mảnh đất tuy còn nhiều khó khăn, lụi tàn. Khi quan sát tàn, hình ảnh còn sót lại trong mắt em cũng mang theo nỗi buồn tiêu điều, xơ xác. Nào là vỏ chuối, vỏ thị, lá nhãn,…Liên yêu mảnh đất này, nhớ đến cả mùi cát bụi nơi đây “một mùi âm ẩm của cát bụi bốc lên khiến chị em Liên tưởng là mùi riêng của vùng đất này”. Rồi em lại cảm nhận một đêm mùa hạ trong veo đến lạ thường “trời bắt đầu đêm, một đêm mùa hạ êm như nhung và thoảng qua gió mát” và bầu trời đêm với những ngôi sao sáng đẹp đến lạ thường…

Dưới đôi mắt của Liên, cảnh vật là thế, em luôn cảm nhận được hết vẻ đẹp của mảnh đất quê mình trong niềm yêu thương và sự gắn bó đến da diết. Và cũng có thể thấy rằng đó là một tâm hồn luôn rộng mở để đón chào thiên nhiên.

Không chỉ yêu thiên nhiên, tấm lòng ngây thơ non dại ấy còn dành trọn tình yêu của mình với những người dân nơi phố huyện, với cuộc sống nghèo khổ nơi đây. Em mới lòng xót thương cho những đứa trẻ phải đi lụm nhặt trong đống rác dù em biết rằng mình cũng nghèo, cũng không có tiền để cho chúng. Rồi tình cảm của em còn hướng đến cụ Thi trong cút rượu đầy. Đó còn là lòng thương cảm với mẹ con chị Tí: ban ngày mò cua bắt tép, tối nào cũng phải dọn hàng đến tận khuya mà cuộc sống vẫn bấp bênh, bộn bề khó khăn. Tấm lòng ấy mang nỗi niềm xót thương cho gia đình bác sẩm trong cuộc sống mưu sinh nhiều thiếu thốn đến mức “cả nhà ngủ gục trên manh chiếu rách, chiếc thau sắt trống không”….Chỉ mới tám tuổi nhưng đã thấu hiểu sự nghèo khó đến đau đớn tại phố huyện nơi em sinh sống. Họ là những kiếp người đang bị bóng tối đè lên, bao trùm lấy, đó là một cuộc sống cùng cực: Chừng ấy người ngồi lặng trong bóng tối đang mong đợi một thứ gì tươi sáng hơn….

Không chỉ biết yêu thương biết thấu hiểu mà Liên còn là một cô bé biết khao khát vào một cuộc sống tươi đẹp hơn cho tất cả mọi người nơi đây.

Xem thêm:  Phân tích tình huống truyện trong truyện ngắn Chữ người tử tù của Nguyễn Tuân

Đó là một đứa trẻ luôn hướng về nơi nào có ánh sáng. Đến đây, có thể hiểu tại sao Thạch Lam lại để cho nhân vật của mình hiện lên trong cái tối bao trùm cả không gian. Đó là một trong những chi tiết góp phần làm nổi bật lên bức tranh nghị lực trong tâm hồn Liên. Em hiểu rằng mình đang phải trải qua những tháng ngày dày đặc bóng tối thế nhưng chưa bao giờ em chịu bị chế ngự trong bóng tối ấy mà luôn khao khát về nơi mở ra những tia sáng mới. Đó là những lần nhìn ngắm “hàng ngàn ngôi sao đang ganh nhau sáng lấp lánh” trên bầu trời cao rộng, là những lần tìm về nơi nhen nhóm lên ánh sáng đèn yếu ớt từ nhà sách, từ gánh hàng của chị Tí,….

Niềm khao khát hướng sáng, hướng đến cuộc sống tươi đẹp hơn thể hiện càng đậm nét trong nhận thức của Liên về chuyến tàu đêm. Liên cố thức để đợi chuyến tàu đêm đi qua phố huyện chứ không phải chờ đợi bán thêm bất kì món hàng nào. Với em, chuyến tàu đêm sẽ mở ra một cuộc sống mới nhộn nhịp, vui tươi hơn, là niềm an ủi cho một cuộc sống mà su

ốt ngày chỉ chìm trong bóng tối ảm đạm. Liên đánh thức đứa em dậy từ khi tàu chưa đến và họ cùng nhau đón chờ khoảnh khắc con tàu đi qua trong niềm vui và hạnh phúc. Trong giây phút chuyến tàu đêm đi qua phố huyện cũng là lúc cảm xúc trong Liên mãnh liệt nhất. Em hồi tưởng về cuộc sống tươi đẹp trong quá khứ, em buồn cho bức màn tăm tối nơi phố huyện và khi đoàn tàu đã rời đi để lại trong Liên một cảm giác bâng khuâng không thể lí giải.

Hình ảnh của Liên là thành công lớn trong nghệ thuật xây dựng nhân vật của Thạch Lam. Từ đó đã gợi mở về một niềm tin, niềm khao khát về một cuộc sống chắc rằng sẽ có đổi thay, mang lại một gương mặt mới cho phố huyện.

Lê Thị Thư

Đánh giá bài viết
Loading...