[Văn hay chữ tốt] Phân tích khổ thơ thứ hai bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

0
phan tich kho tho thu hai bai vieng lang bac - [Văn hay chữ tốt] Phân tích khổ thơ thứ hai bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

[] khổ thơ thứ hai bài thơ Viếng của Viễn Phương

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

vấn đề cần nghị luận: khổ thơ thứ hai bài thơ “Viếng lăng Bác” của Viễn Phương

ban đầu: tác giả đã ca ngợi vẻ đẹp bất tử của Bác

2. Thân bài

* Dẫn dắt:

Trong khổ thơ đầu tiên, Viễn Phương đã mang đến cho bạn đọc xúc cảm tự hào hồi hộp khi lần đầu đến lăng Bác. Cùng với đó, tác giả còn ngợi ca vẻ đẹp anh hùng bất khuất của dân tộc Việt Nam qua hình ảnh ẩn dụ “hàng tre xanh bát ngát”.

* Phân tích:

– “Ngày ngày mặt trời đi qua lăng

 Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ”

+ “Ngày ngày” diễn tả quy luật lặp đi lặp lại của tự nhiên hằng thường.

+ Mặt trời của thiên nhiên đem lại ánh sáng, chiếu sáng đất trời, mang đến sự sống cho vạn vật..

+ Mặt trời được nhắc đến thứ hai là Người là vị cha già vĩ đại của dân tộc, người chèo lái con thuyền cách mạng cập bến vinh quang.

=>Viễn Phương đã làm bất tử hóa tầm quan trọng của Người. Bác cũng như mặt trời của thiên nhiên góp phần làm nên sự sống cho đồng bào cả nước. Thậm chí Bác là mặt trời ngự trị trong lăng nhưng hàng ngày mặt trời của thiên nhiên, vũ trụ đi qua phải ngắm nhìn mặt trời của dân tộc Việt Nam.

– “Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ

Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín

+ Điệp ngữ “ngày ngày” diễn tả đoàn người vào lăng viếng Bác nối tiếp thành hàng dài, ngày nào cũng có những đoàn người như vậy vào lăng viếng Bác.

+ Hình ảnh “dòng người đi trong thương nhớ” khiến cho mạch cảm xúc của câu thơ vỡ oà, nó gợi lại cái ngày:

Xem thêm:  Cảm nhận của em về tình cảm bà cháu trong bài thơ bếp lửa của Bằng Việt

“Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa

Đời tuôn nước mắt trời tuôn mưa

Chiều nay con chạy về thăm Bác

Ướt lạnh vườn cau mấy gốc dừa”

+ “Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân”:  hình ảnh hoán dụ thật đẹp

=> dòng người xếp hàng vào lăng Bác theo vòng tròn bởi lẽ đó tác giả không dùng từ “vòng hoa” mà thay vào đó là “tràng hoa”.

+ “dâng bảy mươi chín mùa xuân” là dâng lên Bác những thành quả đã gặt hái được.

3. Kết bài

– Khẳng định lại tầm quan trọng của vấn đề

– Suy nghĩ

phan tich kho tho thu hai bai vieng lang bac - [Văn hay chữ tốt] Phân tích khổ thơ thứ hai bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương

Phân tích khổ thơ thứ hai bài thơ Viếng lăng Bác

Bài văn tham khảo

– vị cha già vĩ đại của dân tộc Việt Nam, anh hùng giải phóng dân tộc, danh nhân văn hóa thế giới – hình ảnh của Người đã để lại tiếng vang lớn cho toàn thể dân tộc Việt Nam cũng như cho sự biểu hiện của toàn thể các dân tộc trên thế giới. Chẳng thế mà hình ảnh của Bác bước vào trong thơ ca cũng thật giản dị và gần gũi! Viết về Người, mỗi nhà thơ nhà văn lại lựa chọn cho mình một hướng đi khác nhau nhưng tựu chung lại là để ca ngợi công lao to lớn mà người đã dành cho dân tộc Việt Nam. Nhà thơ Viễn Phương cũng vậy. Ông đã góp tiếng lòng mình tô đẹp thêm những áng thơ viết về Bác qua bài thơ “Viếng lăng Bác”. Trong đó khổ thơ thứ hai tác giả đã ca ngợi vẻ đẹp bất tử của Người:

“Ngày ngày mặt trời đi qua lăng 

Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ”

Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ 

Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân”

Trong khổ thơ đầu tiên, Viễn Phương đã mang đến cho bạn đọc xúc cảm tự hào hồi hộp khi lần đầu đến lăng Bác. Cùng với đó, tác giả còn ngợi ca vẻ đẹp anh hùng bất khuất của dân tộc Việt Nam qua hình ảnh ẩn dụ “hàng tre xanh bát ngát”. Tiếp nối mạch cảm xúc ấy Viễn Phương tiếp tục ngợi ca vẻ đẹp của Bác qua hình ảnh ẩn dụ đầy mới mẻ:

Xem thêm:  Giới thiệu về bài thơ Sang thu của Hữu Thỉnh

“Ngày ngày mặt trời đi qua lăng 

 Thấy một mặt trời trong lăng rất đỏ”

“Ngày ngày” diễn tả quy luật lặp đi lặp lại của tự nhiên hằng thường. Quy luật ấy được áp dụng cho hình ảnh mặt trời của tự nhiên. Mặt trời thiên nhiên hay cũng chính là mặt trời được tác giả nhắc đến đầu tiên mang theo quy luật của nó, mọc ở hướng Đông và lặn ở hướng Tây. Mặt trời ấy đem lại ánh sáng, chiếu sáng đất trời, mang đến sự sống cho vạn vật. Nếu thiếu đi mặt trời cuộc sống của sẽ không thể duy trì được dài lâu. Mặt trời được nhắc đến thứ hai là một hình ảnh ẩn dụ cho hình ảnh của Bác. Người là vị cha già vĩ đại của dân tộc, người chèo lái con thuyền cách mạng cập bến vinh quang. Đặt hình ảnh mặt trời của thiên nhiên song hành cùng hình ảnh Bác nhà thơ Viễn Phương đã làm bất tử hóa tầm quan trọng của Người. Bác cũng như mặt trời của thiên nhiên góp phần làm nên sự sống cho đồng bào cả nước. Thậm chí Bác là mặt trời ngự trị trong lăng nhưng hàng ngày mặt trời của thiên nhiên, vũ trụ đi qua phải ngắm nhìn mặt trời của dân tộc Việt Nam. Đồng thời, tác giả còn muốn khẳng định sự bất tử hóa của Bác trong trái tim triệu người, cũng giống như mặt trời thiên nhiên tồn tại vĩnh hằng.

Nối tiếp mạch cảm xúc tác giả tái hiện lại hình ảnh dòng người vào lăng viếng Bác:

Xem thêm:  Nghị luận xã hội về cách ứng xử văn hóa trong giao thông hiện nay

“Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ 

Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân”

Một lần nữa tác giả sử dụng điệp ngữ “ngày ngày” diễn tả đoàn người vào lăng viếng Bác nối tiếp thành hàng dài, ngày nào cũng có những đoàn người như vậy vào lăng viếng Bác. Hình ảnh “dòng người đi trong thương nhớ” khiến cho mạch cảm xúc của câu thơ vỡ oà, nó gợi lại cái ngày:

“Suốt mấy hôm rày đau tiễn đưa

Đời tuôn nước mắt trời tuôn mưa

Chiều nay con chạy về thăm Bác

Ướt lạnh vườn cau mấy gốc dừa”

Đoàn người vào lăng viếng Bác cùng “Kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân”. Đây là một hình ảnh hoán dụ thật đẹp. Nó gợi ra dòng người xếp hàng vào lăng Bác theo vòng tròn bởi lẽ đó tác giả không dùng từ “vòng hoa” mà thay vào đó là “tràng hoa”. Hơn thế nữa, “dâng bảy mươi chín mùa xuân” là dâng lên Bác những thành quả đã gặt hái được.

Nhịp thơ chậm rãi, vận dụng linh hoạt các biện pháp nghệ thuật điệp ngữ “ngày ngày”, hình ảnh ẩn dụ “mặt trời”, hình ảnh hoán dụ “kết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân” Viễn Phương đã khéo léo bày tỏ sự biết ơn, lòng thành kính, ngưỡng vọng của nhà thơ với Bác. Tấm lòng của nhà thơ cũng chính là nỗi niềm của cả dân tộc Việt Nam. Con người Việt Nam dù trong quá khứ, hiện tại hay tương lai vẫn sẽ luôn hướng về Bác – một ánh hào quang sáng ngời. Đọc thơ của Viễn Phương em cũng thấy biết ơn Bác nhiều hơn, từ đó phấn đấu nỗ lực trong tập để làm theo những gì Bác đã răn dạy .

Phạm Thu Huyền

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *