[Văn hay chữ tốt] Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải

0
phan tich kho tho dau bai tho mua xuan nho nho - [Văn hay chữ tốt] Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải

[Văn hay chữ tốt] Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

– Giới thiệu vấn đề cần nghị luận: khổ thơ đầu bài “Mùa xuân nho nhỏ” của Thanh Hải

ban đầu:  hình ảnh thơ mộng của thiên nhiên đất trời xứ Huế và cảm xúc đắm say ngây ngất của tác giả

2. Thân bài

* Dẫn dắt:

– Trong thơ ca Việt Nam, ta thật dễ dàng bắt gặp hình ảnh mùa xuân như trong bài thơ “Mùa xuân xanh” của , với “Mùa xuân chín” còn Thanh Hải lại nổi tiếng với bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” được viết vào những năm tháng cuối đời của tác giả. Tuy nhiên ta không thấy chút gì gọi là buồn sầu trong bài thơ mà ngay ở phần mở đầu đã là cảnh đẹp thơ mộng của thiên nhiên đất trời xứ Huế khi mùa xuân gõ cửa

* Phân tích:

– ” Mọc giữa xanh

Một bông hoa tím biếc

Ơi con chim chiền chiện

Hót chi mà vang trời”

-Khung cảnh của mùa xuân với những hình ảnh quen thuộc bình dị gần gũi với xứ Huế.

+ “dòng sông xanh”: con sông Hương thơ mộng

+  “hoa tím biếc”: Nổi bật trên nền màu xanh ấy là những bông hoa tím biếc

+ “con chim chiền chiện”: Bức tranh thiên nhiên đang trầm xuống thì lại vụt sống động nhờ có tiếng hót thánh thót của con chim chiền chiện

+  nghệ thuật đảo ngữ kết hợp cùng với động tự “mọc” đã cho ta cảm nhận được rõ nét về sức sống kỳ diệu của những bông hoa đang vươn mình lên trên mặt nước và hòa quyện trong gió trời, rung rinh trong sắc xuân để đón nhận chút ấm áp của đất trời khi mùa xuân sang.

+ cách nói “Ơi con chim chiền chiện”. Động từ “ơi” đủ để diễn tả sự ngạc nhiên của tác giả nhưng trong chính sự bất ngờ ấy vẫn có cái cảm giác trìu mến để gần gũi thân thương.

-” Từng giọt long lanh rơi

 Tôi đưa tay tôi hứng”

Xem thêm:  Nỗi nhớ quê hương da diết qua bài thơ Cảm nghĩ trong đêm thanh tĩnh của Lý Bạch

+ ” Từng giọt” : âm thanh của tiếng chim chiền chiện hay là giọt mưa xuân

=> thái độ nâng niu và trân trọng để rồi nhà thơ đã “hứng” những giọt long lanh ấy bằng chính đôi bàn tay trân quý của mình.

+ nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác đạt tới mức tinh tế.

=>tiếng chim như đẩy lên bầu trời lên cao, khung cảnh thiên nhiên thêm khoáng đãng rộng mở. Dường như từ sâu thẳm trong ý thơ của Thanh Hải, tiếng chim không còn là ở xa mà gần ngay trước mắt, nó vo lại, đọng thành từng giọt rồi rớt xuống đôi bàn tay của người nghệ sĩ.

* Khái quát lại vấn đề:

– Có thể nói mùa xuân trong thơ của Thanh Hải vừa mộng vừa thực nó gợi dậy trong lòng bạn đọc cảm giác xao xuyến, nhớ nhung. Đây là mùa xuân của xứ Huế được nhìn nhận dưới con mắt của một người không còn nhiều trên cuộc đời này. Dẫu vậy mùa xuân ấy hiện lên vẫn thật đẹp và không gian thì tràn đầy sức sống. Từ đó càng cho ta hiểu rõ hơn tấm lòng yêu lớn lao của nhà thơ.

3. Kết bài

– Khẳng định lại tầm quan trọng của vấn đề

cá nhân

phan tich kho tho dau bai tho mua xuan nho nho - [Văn hay chữ tốt] Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Mùa xuân nho nhỏ của Thanh Hải

Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Mùa xuân nho nhỏ

Bài văn tham khảo

Mùa xuân – một khoảng thời gian đẹp nhất trong năm, là mùa của thương thiết tha, là mùa của những , hoài bão và mùa xuân cũng đã trở thành ngọn nguồn cảm hứng bất tận cho biết bao hồn thơ cất cánh. Viết về mùa xuân, mỗi nhà thơ nhà văn lại có những cảm nhận riêng cho mình. Nhà thơ Thanh Hải cũng vậy,  ông đã góp phần làm nên vẻ đẹp của vườn hoa thơ ca về mùa xuân của dân tộc qua bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ”. Và đặc biệt hình ảnh thơ mộng của thiên nhiên đất trời xứ Huế và cảm xúc đắm say ngây ngất của tác giả đã được diễn tả sâu sắc và rõ nét qua khổ thơ đầu tiên:

Xem thêm:  [Văn hay chữ tốt] So sánh vẻ đẹp của chị em Thúy Kiều trong đoạn trích Chị em Thúy Kiều

” Mọc giữa dòng sông xanh

 Tôi đưa tay tôi hứng”

Trong thơ ca Việt Nam, ta thật dễ dàng bắt gặp hình ảnh mùa xuân như trong bài thơ “Mùa xuân xanh” của Nguyễn Bính, Hàn Mặc Tử với “Mùa xuân chín” còn Thanh Hải lại nổi tiếng với bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” được viết vào những năm tháng cuối đời của tác giả. Tuy nhiên ta không thấy chút gì gọi là buồn sầu trong bài thơ mà ngay ở phần mở đầu đã là cảnh đẹp thơ mộng của thiên nhiên đất trời xứ Huế khi mùa xuân gõ cửa:

” Mọc giữa dòng sông xanh

Một bông hoa tím biếc

Ơi con chim chiền chiện

Hót chi mà vang trời”

Chỉ bằng bốn câu thơ ngắn gọn tác giả đã vẽ lên khung cảnh của mùa xuân với những hình ảnh quen thuộc bình dị gần gũi với con người xứ Huế. Đó là “dòng sông xanh”, là “hoa tím biếc”, là “con chim chiền chiện”. Dòng sông xanh ở đây phải chăng là con sông Hương thơ mộng? Nổi bật trên nền màu xanh ấy là những bông hoa tím biếc. Sự kết hợp giữa màu xanh của dòng sông và sắc Tím của những bông hoa lục bình đã tạo nên một không gian dịu mát tràn đầy sức sống. Đặc biệt tác giả có sử dụng nghệ thuật đảo ngữ kết hợp cùng với động tự “mọc” đã cho ta cảm nhận được rõ nét về sức sống kỳ diệu của những bông hoa đang vươn mình lên trên mặt nước và hòa quyện trong gió trời, rung rinh trong sắc xuân để đón nhận chút ấm áp của đất trời khi mùa xuân sang. Bức tranh thiên nhiên đang trầm xuống thì lại vụt sống động nhờ có tiếng hót thánh thót của con chim chiền chiện. Âm thanh vừa có sức quen thuộc lại đầy vui tươi. Không gian bỗng đậm đà sắc Huế khi có cách nói “Ơi con chim chiền chiện”. Động từ “ơi” đủ để diễn tả sự ngạc nhiên của tác giả nhưng trong chính sự bất ngờ ấy vẫn có cái cảm giác trìu mến để gần gũi thân thương.

Xem thêm:  Cảm nhận về tình mẫu tử thiêng liêng qua bài thơ Mây và sóng của Ta-go

Say mê, đắm chìm trong tiếng hót trong trẻo của con chim chiền chiện tâm hồn nhà thơ như được rộng mở, trước mắt chính là:

” Từng giọt long lanh rơi

 Tôi đưa tay tôi hứng”

“Từng giọt” ở đây chính là âm thanh của tiếng chim chiền chiện hay là giọt mưa xuân? Tác giả đã thể hiện rõ thái độ nâng niu và trân trọng để rồi nhà thơ đã “hứng” những giọt long lanh ấy bằng chính đôi bàn tay trân quý của mình. Đó là nghệ thuật ẩn dụ chuyển đổi cảm giác đạt tới mức tinh tế. Trong cảm nhận của tác giả, tiếng chim như đẩy lên bầu trời lên cao, khung cảnh thiên nhiên thêm khoáng đãng rộng mở. Dường như từ sâu thẳm trong ý thơ của Thanh Hải, tiếng chim không còn là ở xa mà gần ngay trước mắt, nó vo lại, đọng thành từng giọt rồi rớt xuống đôi bàn tay của người nghệ sĩ.

Có thể nói mùa xuân trong thơ của Thanh Hải vừa mộng vừa thực nó gợi dậy trong lòng bạn đọc cảm giác xao xuyến, nhớ nhung. Đây là mùa xuân của xứ Huế được nhìn nhận dưới con mắt của một người không còn nhiều thời gian trên cuộc đời này. Dẫu vậy mùa xuân ấy hiện lên vẫn thật đẹp và không gian thì tràn đầy sức sống. Từ đó càng cho ta hiểu rõ hơn tấm lòng yêu cuộc sống lớn lao của nhà thơ.

Càng đọc ta càng thấm thía được tình cảm của nhà thơ Thanh Hải trước thiên nhiên đất trời xứ Huế khi mùa xuân về: đắm đuối, say mê có cả một tình yêu tha thiết. Đây chính là một mùa xuân nho nhỏ mà nhà thơ đã âm thầm và lặng lẽ cống hiến cho vườn hoa thơ ca của dân tộc. Khổ thơ đầu tiên cũng như toàn bài thơ “Mùa xuân nho nhỏ” đã để lại trong mỗi chúng ta ngày hôm nay nhiều dấu ấn sâu sắc về thiên nhiên của một xứ Huế mộng mơ được nhìn nhận dưới góc quan sát của một hồn thơ nhạy cảm trong một hoàn cảnh đặc biệt.

Phạm Thu Huyền

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *