[Văn hay chữ tốt] Phân tích bài thơ Hầu trời của Tản Đà


[Văn hay chữ tốt] bài thơ của Tản Đà

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài:

– Giới thiệu tác giả, tác phẩm

– Nêu vấn đề cần nghị luận:

– Nêu cảm nhận ban đầu

2. Thân bài:

* Khái quát:

– Trong văn đàn Việt Nam đầu thế kỷ 20, Tản Đà nổi lên như một ngôi sao sáng, vừa độc đáo, vừa dồi dào năng lực sáng tác.

– Ông là một cây bút phóng khoáng, xông xáo trên nhiều lĩnh vực

– “Hầu trời” là một trong số những bài thơ cho thấy rõ nét nhất phong cách sang tác của ông.

* Phân tích:

– “Đêm qua chẳng biết có hay không

Thật được lên tiên – sướng lạ lùng”

+ Dường như Tản Đà đang kể cho ta nghe về một câu chuyện, không biết là thật hay mơ, thực hay ảo: được lên tiên.

+ Bốn câu thơ đã mang đến cảm giác ấn tượng vô cùng mạnh đối với bạn đọc.

– “Nguyên lúc canh ba nằm một mình

Truyền cho văn sĩ ngồi chơi đấy”.

+ Theo những gì tác giả đang kể lại, không gian được nhắc đến giống như một giấc mơ vậy

+ Lí do hầu trời là bởi “tiếng ngâm vang cả sông Ngân Hà”  khiến trời mất ngủ.

-“Đọc hết văn vần sang văn xuôi

Hết văn thuyết lí lại văn chơi

Đương cơn đắc ý đọc đã thích

Chè trời nhấp giọng càng tốt hơi”.

+ Sự say sưa đọc thơ cũng chính là niềm say mê văn chương thơ ca bởi lẽ đó mà tác giả đọc rất tự nhiên và đầy .

+ Những người được nghe thơ của Tản Đà thì lấy làm thích thú, chăm chú lắng nghe và bày tỏ niềm yêu thích của mình

– Sự tự ý thức của cái tôi cá nhân trong Tản Đà:

+”Trời lại phê cho: văn thật tuyệt!
………………………………….

Đầm như mưa sa, lạnh như tuyết!”

+ Tác giả đã mượn lời của trời để ca ngợi thơ văn của chính mình.

+  Ông ý thức được sự tài hoa trong thơ ca của mình và cũng khẳng định mình là sự khởi nguồn của cuộc cách mạng thơ ca của một “hai thế kỉ”

-” – Dạ, bẩm lạy Trời con xin thưa

Biết làm có được mà dám theo”

+ Tản Đà là người của trời, bị đày xuống dưới cũng chỉ vì tội ngông.

+ Đoạn thơ tái hiện bức tranh hiện thực được vẽ bằng bút pháp tả chân thực, tỉ mỉ và rất cụ thể, phản ánh đời sống cùng cực của tầng lớp văn nghệ sĩ một cách chính xác và tình hình lộn xộn của thị trường văn chương thời ấy.

Xem thêm:  Cảm nhận của anh (chị) về tấm lòng của Cô - phi An - nan được thể hiện qua bản Thông điệp nhân Ngày Thế giới phòng chống AIDS, 1 - 12 - 2003

– Dường như Trời cũng thấu hiểu được tình cảnh của thi sĩ nên khuyên nhủ:

“Rằng: Con không nói Trời đã biết

Trời dẫu ngồi cao, Trời thấu hết

Thôi con cứ về mà làm ăn

Lòng thông chớ ngại chi sương tuyết”

3. Kết bài

– Khẳng định lại vấn đề

– Nêu cảm nhận cá nhân

[Văn hay chữ tốt] Phân tích bài thơ Hầu trời của Tản Đà

Phân tích bài thơ Hầu trời

Bài làm tham khảo

Trong văn đàn Việt Nam đầu thế kỷ 20, Tản Đà nổi lên như một ngôi sao sáng, vừa độc đáo, vừa dồi dào năng lực sáng tác. Ông là một cây bút phóng khoáng, xông xáo trên nhiều lĩnh vực. Đi khắp miền đất nước, ông đã để lại nhiều tác phẩm với nhiều thể loại. Với những dòng thơ lãng mạn và ý tưởng ngông nghênh, đậm cá tính, ông được đánh giá là người chuẩn bị cho sự ra đời của thơ mới trong nền văn học Việt Nam, là “gạch nối giữa hai thời kỳ văn học cổ điển và hiện đại”. Thơ Tản Đà thể hiện “cái tôi” lãng mạn, bay bổng vừa phóng khoáng lại vừa cảm thương. “Hầu trời” là một trong số những bài thơ cho thấy rõ nét nhất phong cách sang tác của ông.

Với những câu thơ thủ thỉ, tâm tình, Tản Đà đã có một phần mở đầu vô cùng độc đáo và đáng nhớ:

“Đêm qua chẳng biết có hay không

Chẳng phải hoảng hốt, không mơ mòng

Thật hồn! Thật phách! Thật thân thể

Thật được lên tiên – sướng lạ lùng”

Loading...

Dường như Tản Đà đang kể cho ta nghe về một câu chuyện, không biết là thật hay mơ, thực hay ảo: được lên tiên. Bốn câu thơ đã mang đến cảm giác ấn tượng vô cùng mạnh đối với bạn đọc.

Trong những dòng thơ kế tiếp đó, tác gải lần lượt giải thích lí do vì sao mình lại được lên “hầu trời”:

“Nguyên lúc canh ba nằm một mình

Truyền cho văn sĩ ngồi chơi đấy”.

Theo những gì tác giả đang kể lại, không gian được nhắc đến giống như một giấc mơ vậy, thế nhưng, ông vẫn nêu rõ lí do hầu trời là bởi “tiếng ngâm vang cả sông Ngân Hà”  khiến trời mất ngủ. Câu chuyện hầu trời tiếp tục được tái hiện đầy tự nhiên:

Xem thêm:  Tả cơn mưa rào mà em đã từng thấy

“Truyền cho văn sĩ đọc văn nghe

Dạ bẩm lạy Trời con xin đọc”

Rồi:

“Đọc hết văn vần sang văn xuôi

Hết văn thuyết lí lại văn chơi

Đương cơn đắc ý đọc đã thích

Chè trời nhấp giọng càng tốt hơi”.

Sự say sưa đọc thơ cũng chính là niềm say mê văn chương thơ ca bởi lẽ đó mà tác giả đọc rất tự nhiên và đầy tự tin. Những người được nghe thơ của Tản Đà thì lấy làm thích thú, chăm chú lắng nghe và bày tỏ niềm yêu thích của mình: “Tâm như nở dạ”; “Cơ lè lưỡi”; “Hằng Nga, Chức nữ chau đôi mày”; “Song Thành, Tiểu Ngọc lắng tai đứng” và khi hết mỗi bài thì tất cả cùng đồng loạt vỗ tay hay lời căn dặn từ các chư tiên:

“Anh gánh lên đây bán chợ trời”

Những câu thơ tiếp theo đã cho thấy rõ về sự tự ý thức của cái tôi cá nhân trong Tản Đà:

“Trời lại phê cho: văn thật tuyệt!

Văn trần được thế chắc có ít

Nhời văn chau chuốt đẹp như sao băng!

Khí văn hùng mạnh như mây chuyển!

Êm như gió thoảng, tinh như sương!

Đầm như mưa sa, lạnh như tuyết!”

Tác giả đã mượn lời của trời để ca ngợi thơ văn của chính mình. Ông ý thức được sự tài hoa trong thơ ca của mình và cũng khẳng định mình là sự khởi nguồn của cuộc cách mạng thơ ca của một con người “hai thế kỉ” (Hoài Thanh). Cái hay, cái đẹp trong thơ ca Tản Đà được ví như mây, như gió, như tuyết,…

Theo yêu cầu của nhà trời, Tản Đà có cơ hội được xưng tên tuổi của mình:

” – Dạ, bẩm lạy Trời con xin thưa

Con tên Khắc Hiếu họ là Nguyễn

Quê ở Á châu về địa cầu

núi Tản nước Nam Việt”

Thiên tào tra sổ rồi bẩm báo:

” – Bẩm quả có tên Nguyễn Khắc Hiếu

Đày xuống hạ giới vì tội ngông”.

“- Bẩm Trời, cảnh con thực nghèo khó

Trần gian thước đất cũng khôn

Trời lại sai con việc nặng quá

Biết làm có được mà dám theo”

Thì ra, Tản Đà là người của trời, bị đày xuống dưới cũng chỉ vì tội ngông. Đoạn thơ tái hiện bức tranh hiện thực được vẽ bằng bút pháp tả chân thực, tỉ mỉ và rất cụ thể, phản ánh đời sống cùng cực của tầng lớp văn nghệ sĩ một cách chính xác và tình hình lộn xộn của thị trường văn chương thời ấy.

Xem thêm:  Trình bày cảm nhận về bài Đức tính giản dị của Bác Hồ

Giấc mơ hầu trời hay cũng chính là cơ hội để tác giả bộc lộ tài năng của . Dường như Trời cũng thấu hiểu được tình cảnh của thi sĩ nên khuyên nhủ:

“Rằng: Con không nói Trời đã biết

Trời dẫu ngồi cao, Trời thấu hết

Thôi con cứ về mà làm ăn

Lòng thông chớ ngại chi sương tuyết”

Từ câu chuyện được để lại, dù chỉ là một giấc mơ thế nhưng mại mang ý nghĩa vô cùng lớn lao. Giấc mơ ấy phản ánh thật rõ nét hiện thực xã hội lúc bấy giờ đồng thời cũng là điểm tựa khơi nguồn sang tạo, khơi dậy tài năng thơ ca của Tản Đà. Bài thơ “Hầu trời” là một bài thơ hay và độc đáo, tiêu biểu cho tính chất giao thời giữa cái mới và cái cũ trong nghệ thuật thơ Tản Đà, một trong những tác phẩm tiêu biểu cho cả hồn thơ Tản Đà và cả phong trào thơ mới.

Lê Thị Thư

[Văn hay chữ tốt] Phân tích bài thơ Hầu trời của Tản Đà
5 (100%) 1 đánh giá
Loading...

Từ khóa tìm kiếm

  • cánh đồng
  • thơ về mẹ
  • tình trạng xã hội hiện nay
  • cay hoa huong duong
  • Khởi nghĩa Lam Sơn
  • cay cau que em
  • chuyện bốn mùa tập đọc lớp 2
  • huong dong que
  • kiều ở lầu ngưng bích
  • viết bài tập làm văn kể về gia đình lớp 2