[Văn hay chữ tốt] Bình luận về thói ăn chơi đua đòi


[Văn hay chữ tốt] về đua đòi

Dàn ý chi tiết

1. Mở bài

Nêu vấn đề nghị luận: thói ăn chơi đua đòi.

2. Thân bài

2.1. Giải thích

– Thói ăn chơi đua đòi là việc sống xa hoa, tiêu xài những thứ vượt quá hoàn cảnh của .

2.2. Biểu hiện

– Mua sắm phung phí, ăn mặc quần áo ngắn cũn cỡn.

– Chơi bời không lo học hành.

– Thấy người khác có gì thì mình phải có bằng được.

– Đua đòi những thứ mà ba mẹ không có.

– Học đòi hàng hiệu, xe xịn.

– Tập tành trang điểm, son phấn.

2.3.

– Khiến mọi người xa lánh, hắt hủi.

– Lãng phí thời gian, tiền của.

– Ảnh hưởng tới việc học cũng như cuộc sống hàng ngày.

– Mất cân bằng xã hội.

2.4. Biện pháp

– Bản thân cần hiểu rõ về hoàn cảnh mình và biết cách sống cho hợp tình hợp lí.

– Gia đình và xã hội cũng nên quan tâm nhiều hơn đến giới trẻ.

3. Kết bài

– Khái quát lại vấn đề nghị luận.

– Nhận xét của bản thân.

Bình luận về thói ăn chơi đua đòi

Bài văn tham khảo

Trong cái thế kỉ XXI văn minh và hiện đại này, cuộc sống của càng trở nên hiện đại hơn kéo theo nhu cầu về cuộc sống của mọi người tăng cao. Bên cạnh việc giới trẻ tiếp thu những thứ hiện đại, tân tiến để mọi việc thoải mái hơn thì vẫn có những người học đòi phải được như những người khác. Đây là một loại thói hư tật xấu cần được bài trừ khỏi xã hội.

Xem thêm:  Thuyết minh về con chó

Thói ăn chơi đua đòi là xa hoa, phung phí mà vượt ngoài khả năng của bản thân. Đây là a dua, chạy theo những thứ bóng bẩy bề ngoài, thích những cái mới mẻ mà quan trọng là hoàn cảnh của bản thân không cho phép mà họ cứ bất chấp để bản thân nổi trội hơn người.

Biểu hiện của thực trạng này là dù không có tiền nhưng vẫn đua đòi mua quần áo, giày dép,… Thấy bạn bè có đồ gì mới là bắt mua cho bằng được mà những đồng tiền ấy đều được đánh đổi bằng mồ hôi của cha mẹ, công sức lao động vất vả, cực nhọc của cha mẹ. Nhiều người nghĩ rằng, chỉ những người có tiền họ mới đua đòi, sắm sửa như vậy. Nhưng không, có rất nhiều người không đủ khả năng mà họ vẫn chạy theo xu hướng đó thôi.

Loading...

Vậy nguyên nhân là do đâu? Trước hết là do chính bản thân con người. Đó là những con người thích thể hiện đẳng cấp, cái tôi của mình quá lớn nên khi thấy người khác có gì là sự ganh đua bắt ép phải giống như thế thậm chí là phải sành điệu hơn. Cũng có thể là do sự nhạy cảm của lứa tuổi mới lớn, muốn được bằng bạn bằng bè. Có đôi khi là do gia đình thiếu đi sự quan tâm và giáo dục đúng đắn nên trẻ dễ sai lạc trên con đường phía trước. Và tất nhiên không thể thiếu những cô cậu ấm sinh ra đã ngậm thìa vàng, gia đình giàu có nên mặc sức phung phí.

Xem thêm:  Bình luận hai câu thơ: “Ví đây đổi phận làm trai được, Thì sự anh hùng há bấy nhiêu?” (Đề đền Sầm Nghi Đống - Hồ Xuân Hương)

Chính những nguyên nhân trên đã gây ra hậu quả vô cùng nghiêm trọng. Thói đua đòi khiến các bạn học sinh xao lãng việc học hành của bản thân, lơ là trong việc định hình tương lai và rồi dễ đánh mất đi tương lai tươi sáng ở phía trước. Sống đua đòi dễ tiếp xúc với những kẻ xấu, nhân cách không tốt và sẽ bị ảnh hưởng từ thói hư tật xấu của họ. Từ đấy, mọi người xung quanh sẽ trở nên xa lánh, ghét bỏ, coi thường mình. Nghiêm trọng hơn, khi thói đua đòi đã ăn sâu vào máu rồi mà không còn đủ tiền để cung cấp nữa thì rất dễ dẫn đến những hành vi phạm pháp, vô đạo đức chỉ vì muốn kiếm phụ trợ cho sự hoang phí của bản thân. Từ đấy, có biết bao nhiêu gia đình nhà tan cửa nát, bố mẹ vất vả làm lụng mà con cái chỉ biết phung phí, ném tiền qua cửa sổ. Từ một người kéo theo một hội ăn chơi đua đòi khiến cho xã hội suy tàn, xuống cấp.

Liệu có biện pháp nào có thể ngăn chặn tệ nạn này? Về phía nhà trường cần có những tiết học ngoại khoá bổ ích để học sinh có cơ hội được giao lưu với nhau nhiều hơn. Gia đình thì cần quan tâm, chăm sóc đến tâm sinh lí của chúng chứ đừng cái gì cũng dùng đến tiền để giải quyết mọi vấn đề, giáo dục chúng về ý nghĩa của đồng tiền mà cha mẹ đã phải vất vả, khó nhọc ra sao mới kiếm được. Bản thân là học sinh còn ngồi trên ghế nhà trường cần rèn luyện, tu dưỡng đạo đức cho tốt, tránh xa mọi cám dỗ xung quanh. Cần phải thức tỉnh những con người lầm đường lạc lối để họ sớm nhận ra cái sai và sửa đổi.

Xem thêm:  Tả về cô giáo của em

Như vậy, thói ăn chơi đua đòi đang là vấn nạn nghiêm trọng ở lứa tuổi học sinh. Cần có sự phối hợp chặt chẽ giữa gia đình, nhà trường và xã hội để những lứa tuổi thanh thiếu niên có thể tránh xa tật xấu ấy. Ngay chính bản thân họ cũng cần phải tự nhận thức được tác hại của thói ăn chơi đua đòi và cần giữ mình tránh xa khỏi tệ nạn ấy.

Đánh giá bài viết
Loading...