Tả con đường từ nhà đến trường của em lớp 5

Tả con đường từ nhà đến trường của em lớp 5
Đánh giá bài viết

Đề bài: Em hãy viết bài văn Tả con đường từ nhà đến trường. Bài làm văn của một bạn học sinh lớp 5 tại Tuyên Quang.

Có lẽ đối với cuộc đời mỗi con người đều có những con đường thân thuộc đưa ta đến trường đến những nơi mà ta yêu mến. Đối với riêng tôi có lẽ con đường từ nhà đến trường là con đường mà cả cuộc đời này ta cũng không thể quên được.

Khi tôi bắt đầu lên lớp hai thì cũng la là lúc mà làng tôi quyết định làm lại con đường tôi đi học. Lũ học trò chúng tôi thích lắm bởi vì con đường đất trước đây là con đường bùn đất mỗi khi mưa dù lớn hay nhỏ thì tình trạng lụt lội diễn ra ngay lập tức. Thương lũ học trò nghèo quanh năm lội bùn đất đi học nên dân làng mới quyết định làm lại con đường. Con đường làm lại được kéo dài từ cổng ngõ nhà bác tôi ở cuối xóm đi qua trường cấp một của xã và kết thúc khi đi lên thi trấn cách trường không xa. Thế là chỉ trong hai tháng con đường đã được làm tinh tươm hoàn chỉnh. Hôm xây xong lũ học trò chúng tôi thi nhau mang xe đạp ra đi trên con đường mới, có đứa chưa biết đi bắt bằng được mẹ nó chở đi từ đầu đến cuối con đường mới.

Ngày hôm sau là ngày thứ hai đầu tuần là lần đầu tiên chúng tôi dược đi trên con đường mới. Mẹ tôi đã chuẩn bị cho tôi một đôi dép mói tinh một phần là đôi dép rách lội bùn đất hằng ngày của tôi đã rách tươm tả mà cũng bởi một phần mẹ mừng vì con đường mới để việc di học lấy cái chữ của chúng tôi đã không còn khó khăn nữa. Con đương được làm lại không chỉ giúp việc đi lại của tất cả mọi người mà nó mở ra một khoảng trời mới đối với việc học cái chữ của chúng tôi. Như thường lệ đám bạn cùng lớp tập trung ở nhà tôi để cùng nhau đi học.

Loading...

Nhà chúng tôi cách trường không xa lắm nên chúng tôi cùng nhau đi bộ đến trường. Hôm nay được đi đường mới có khác thảo nào mặt đứa nào đứa đấy vui vẻ rạng rỡ hẳn lên. Con đường được đổ bê tông trắng xóa nhìn rất sáng và đẹp chạy dài theo những hàng cây bên đường. Lũ chim hôm nay gọi nhau ý ới theo bước chúng tôi đến trường. Hai hàng cây bên đường là hai hàng phi lao một số đã được trồng lại do khi làm đường đã được chặt bớt đi. Bố tôi bảo phi lao đó được trồng từ rất lâu rồi bố chỉ nhớ khi bớ lững chững vào cấp một nó đã có rồi. Chẳng thế mà chúng ta lắm hai tán lá đan rộng vào nhau vòng qua nhau sang lòng đường trông giống như là một cái cổng làng luôn mở để đón tất cả mọi người về với làng với quê hương. Vì đường keo dài ra chợ nên hôm nay từ sáng sớm rất nhiều các bác đạp xe với đầy một xe nào là rau trái nào là quần áo để mang ra chợ bán. Thỉnh thoảng có mấy thím gọi nhau ý ới.

Phía trên chúng tôi là các bạn đi thành từng đám dắt nhau đến trường đứa nào đứa đấy cười nói vui vẻ làm cho bầu không khí trở nên náo nhiệt sôi động hẳn lên. Đôi lúc bất giác có đứa bị gọi từ xa, đó là những đứa được bố mẹ chở đến trường, chúng tôi hơi ghen tị với chúng nhưng lại nghĩ chúng đã để lỡ một điều tuyệt vời đó chính là mỗi sáng được đi bộ trên con đường làng thư thái ngắm nhìn cảnh vật thì đúng là một điều tuyệt vời biết bao.

Chúng tôi tám hết chuyện này đến chuyện khác nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt nên dường như đứa nào cũng ít nói đi mà chủ yếu chúng tôi nhắm nhìn cảnh sắc bên đường bởi lẽ hôm nay nó được nhuốm một màu sắc tươi mới khác hẳn mọi khi. Thấp thoáng đằng xa kia chính là bác nông dân trên tay là cuốc là xẻng đã đi ra đồng thật là nhộn nhịt. Đi qua cánh đồng là đã đến với ngôi trường thân thương của chúng tôi. Con đường đã đưa chúng tôi đi đến với tri thức đến với những cảm giác quen thuộc thân thương của một vùng quê vốn còn nhiều nghèo khó.

Cuối cùng chúng tôi đã đến trường, cảnh vật lại khuất dần vào phía sau. Mỗi ngày được đi trên con đường này được ngắm nhìn quê hương vào sáng sớm khiến tôi thấy thật thư thái. Con đường ấy với những cảnh vật thân thương ấy có lẽ tôi sẽ không bao giờ quên được

Loading...